Chào anh em, hôm nay tôi muốn chia sẻ một chút về cái vụ “soi kèo” mà tôi đã từng thử làm hồi xưa, không phải để đánh bạc gì đâu nhé, mà là kiểu mình tự tìm hiểu, tự dự đoán cho vui ấy. Tức là, cái tiêu đề kia chỉ là cái cớ để tôi kể lại cái hành trình mò mẫm của mình thôi. Chứ mấy cái kèo cọt Juventus với Inter Milan thì giờ tôi cũng chả còn quan tâm nữa đâu. Nhưng mà nhớ lại cái thời đó, mới thấy mình cũng kỳ công ghê.
Hồi đó, tôi mê bóng đá lắm. Xem trận nào cũng muốn biết đội nào thắng, đội nào thua. Cứ thử đoán trước mà toàn trật lất. Thế là tôi mới nghĩ, ủa, sao người ta lại có thể dự đoán được hay vậy ta? Phải có bí quyết gì đó chứ. Thế là tôi bắt đầu tìm hiểu, gọi là “tập tành soi kèo” theo cách của riêng mình.
Khởi đầu “soi kèo” theo kiểu “mù quáng”
Lúc đầu, tôi soi kèo theo kiểu rất bản năng, gần như là mù quáng. Cứ thấy đội nào nổi tiếng, có nhiều fan, là tôi auto chọn đội đó thắng. Ví dụ như hồi đó Juventus mạnh quá trời, Inter Milan cũng đâu phải dạng vừa, là tôi cứ nghĩ “chắc kèo này hòa hoặc đội mạnh hơn thắng”. Mà đâu có phải vậy đâu. Bóng đá mà, cái gì cũng có thể xảy ra. Có trận tôi tin chắc đội A thắng, mạnh hơn hẳn, vậy mà nó thua sấp mặt. Tức ơi là tức!
Tôi nhớ có lần, tôi cứ nhìn vào cái bảng xếp hạng, đội nào đứng trên là tôi cho rằng nó sẽ thắng. Đội nào đứng dưới thì “thôi rồi”, chuẩn bị thua đi. Rồi tôi còn nghe mấy ông bạn bàn tán, ông thì bảo “thằng này form đang lên”, ông thì “thằng kia chấn thương nhiều quá”. Nghe vậy là tôi cũng hùa theo, cứ thế mà đưa ra phán đoán. Thật sự là chẳng có một cái căn cứ nào vững chắc cả.

Mò mẫm tìm ra “lý lẽ” cho riêng mình
Sau vài lần “đoán mò” không thành công, tôi bắt đầu thấy nản. Nhưng cái máu muốn “hiểu rõ” nó vẫn còn. Thế là tôi quyết định phải làm khác đi. Tôi không thể cứ dựa vào cảm tính hay nghe mấy lời ba lăng nhăng nữa. Tôi bắt đầu mày mò tìm xem, rốt cuộc thì mấy cái ông gọi là chuyên gia, họ nhìn vào cái gì để mà đưa ra dự đoán?
- Xem phong độ gần đây: Bước đầu tiên tôi làm là bắt đầu để ý thật kỹ phong độ của từng đội trong 5-7 trận gần nhất. Đội nào thắng nhiều, ghi bàn đều thì tôi đánh dấu lại. Đội nào cứ thua liểng xiểng, không ghi được bàn thì tôi cũng ghi lại. Tôi tự làm một cái bảng Excel đơn giản, ghi số trận thắng, thua, hòa, số bàn ghi được, số bàn thua.
- Đối đầu trực tiếp: Sau đó, tôi bắt đầu lục lọi các trận đối đầu lịch sử giữa hai đội. Xem thử trong 5-10 lần gặp nhau gần nhất, đội nào thắng nhiều hơn, tỷ số thường là bao nhiêu. Cái này quan trọng nha, có mấy đội cứ gặp nhau là y như rằng kỵ giơ, chẳng hiểu sao.
- Tình hình lực lượng: Đây là cái mà tôi bắt đầu chú ý nhiều hơn. Cứ lên mấy trang báo thể thao, đọc xem có cầu thủ nào chấn thương không, có ai bị thẻ đỏ, thẻ vàng mà treo giò không. Đôi khi mất đi một trụ cột thôi là cả đội nó khác liền. Ví dụ, một tiền đạo chủ lực mà chấn thương, thì hàng công coi như mất đi một nửa sức mạnh.
- Sân nhà, sân khách: Cái này cũng quan trọng không kém. Đá sân nhà bao giờ cũng có lợi thế hơn, có khán giả nhà cổ vũ, tâm lý thoải mái hơn. Đội nào đá sân khách mà vẫn hay thắng thì đúng là “khủng long” rồi.
- Động lực thi đấu: Tôi còn để ý xem đội đó còn mục tiêu gì không. Ví dụ như đội đang cần điểm để trụ hạng, hay để tranh chức vô địch thì họ sẽ đá “khô máu” hơn. Còn đội nào đã hết mục tiêu rồi thì có khi đá hời hợt, giữ sức cho trận khác.
Tôi cứ làm từng bước như vậy, ghi chép lại đầy đủ. Lúc đầu thì thấy hơi cực, nhưng dần dà thành thói quen. Cứ trước mỗi trận đấu mà tôi muốn “soi” thì tôi lại ngồi làm “nghiên cứu” như một ông thám tử vậy.
Những bài học rút ra và cái kết
Sau một thời gian áp dụng “phương pháp” của riêng mình, tôi thấy rõ ràng là việc dự đoán của tôi có cơ sở hơn hẳn. Không phải lúc nào cũng đúng 100% đâu nhé, mà là tôi hiểu được tại sao mình lại đưa ra dự đoán đó. Dù kết quả có như thế nào, tôi cũng không còn cảm thấy “mù quáng” nữa. Tôi hiểu được là à, mình đã dựa vào những yếu tố này, yếu tố kia để đưa ra nhận định. Nếu sai, thì có thể là do mình đánh giá sai yếu tố nào đó, hoặc bóng đá có những bất ngờ không thể lường trước được.
Thế đấy, cái hành trình “soi kèo” của tôi không phải là để kiếm tiền hay gì to tát cả. Nó chỉ là một cách để tôi thỏa mãn cái sự tò mò, cái mong muốn được hiểu rõ hơn về môn thể thao vua mà tôi yêu thích. Từ chỗ chỉ biết xem và cổ vũ, tôi đã học được cách nhìn vào trận đấu một cách đa chiều hơn, sâu sắc hơn. Giờ thì tôi không còn dành nhiều thời gian cho mấy vụ này nữa, nhưng những kiến thức và cái tư duy phân tích mà tôi học được từ cái thời mò mẫm “soi kèo” đó, nó lại giúp ích cho tôi rất nhiều trong công việc và cuộc sống. Chẳng hạn như việc phải thu thập thông tin, phân tích dữ liệu và đưa ra quyết định dựa trên những căn cứ rõ ràng, chứ không phải theo cảm tính. Cái đó mới là điều giá trị nhất mà tôi nhận được từ cái hành trình “soi kèo” thuở ban sơ của mình.