Ngày xưa, tôi cũng như bao anh em khác, cứ thấy kèo nào thơm thơm, tỉ lệ ngon ngon là nhảy vào, chơi theo cảm hứng thôi. Kết quả thì anh em biết rồi đấy, cháy tài khoản liên tục. Tôi mệt mỏi lắm, thực sự là mệt. Cứ vài tuần lại phải nạp tiền vào để nuôi nhà cái, bực không chịu nổi. Tôi tự nhủ, nếu không thể chơi một cách nghiêm túc, có phương pháp rõ ràng, thì tốt nhất là nghỉ luôn. Nhưng máu kiếm tiền nó ăn vào người rồi, bỏ sao được?
Thế là tôi bắt tay vào nghiên cứu. Tôi không còn tin vào mấy cái tip miễn phí trôi nổi trên mạng nữa. Những cái đó chỉ tổ làm mình rối thêm. Tôi quyết định phải tự xây dựng cái “hệ thống” của riêng mình, tập trung vào những trận đấu đặc biệt, nơi yếu tố cảm xúc và bối cảnh địa phương nó ảnh hưởng mạnh mẽ đến kết quả. Và trận derby xứ Basque, giữa Athletic Bilbao và Real Sociedad, chính là “mảnh đất màu mỡ” tôi nhắm đến.
Quá trình đào sâu và ghi chép thực tế
Để thực sự “ăn tiền” từ những trận đấu như thế này, anh em không thể chỉ nhìn vào phong độ gần đây hay bảng xếp hạng. Tôi đã thực hiện một quy trình kéo dài ba ngày trước mỗi trận đấu lớn. Đây không phải là việc xem một trang thống kê rồi đưa ra quyết định đâu, đây là việc của một người săn tin thực thụ.
Ngày đầu tiên, tôi ghi chép lại toàn bộ lịch sử đối đầu gần nhất, nhưng không phải chỉ xem ai thắng ai thua. Tôi tập trung vào cái gọi là “tâm lý sân nhà” của Bilbao khi tiếp Sociedad. Bilbao đá ở San Mamés như một con thú bị dồn vào góc vậy, họ cực kỳ khó chịu nhưng đôi khi lại quá hưng phấn mà lộ sơ hở. Tôi phân tích xem các trận derby gần nhất, Sociedad đã dùng chiến thuật gì để hóa giải sự hung hãn đó.

Ngày thứ hai là ngày tôi dùng mạng xã hội để mò tin. Tôi phải tìm hiểu xem không khí trong phòng thay đồ của hai đội thế nào. Ai chấn thương nhẹ nhưng vẫn cố đá? Phát biểu của huấn luyện viên có thật sự tự tin không hay chỉ là lời nói xã giao? Cái này thì phải đọc tin tức từ báo địa phương của Tây Ban Nha cơ, không phải báo quốc tế đâu. Tôi dịch và tổng hợp những lời than phiền, những lời hứa hẹn của cầu thủ để cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai họ.
Mất gần sáu tháng trời thử nghiệm và điều chỉnh, tôi bắt đầu thấy được những điểm chung, những cái “bẫy” mà nhà cái thường đặt ra dựa trên những thông tin hời hợt. Cuối cùng, tôi đúc kết được ba lưu ý quan trọng mà anh em cần phải nắm rõ khi “soi kèo” trận đấu này.
3 Lưu ý được đúc rút từ máu và tiền của tôi
Đây là ba thứ mà tôi áp dụng nghiêm ngặt, và nó đã giúp tôi chuyển từ một kẻ thua cuộc sang người chơi có lợi nhuận ổn định hơn. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng để thực hiện được nó một cách kỷ luật thì không dễ đâu.
-
Lưu ý số 1: Luôn đặt nặng yếu tố “Sức ép khán đài” hơn “Phong độ hiện tại”.
Bilbao chơi ở San Mamés, cái sân này nó ma quái lắm. Khi gặp đối thủ ngang tầm như Sociedad, áp lực từ khán giả làm cho lối chơi của Bilbao trở nên cực kỳ trực diện và thiếu đi sự điềm tĩnh cần thiết. Tôi đã thấy rất nhiều lần Bilbao bị cuốn vào lối chơi pressing điên cuồng ngay từ đầu rồi lại đuối sức và dính phản công. Vì thế, tôi thường hạn chế đặt kèo chấp cho Bilbao dù họ có phong độ tốt đến mấy, và thường nghiêng về kèo tổng số bàn thắng thấp hoặc Sociedad chấp nhẹ. Cảm xúc thường giết chết sự chính xác trong những trận derby này.
-
Lưu ý số 2: Phân tích kỹ lưỡng các quyết định trọng tài gần đây.
Điều này nghe có vẻ hơi “tâm linh” nhưng nó là sự thật. Trọng tài được chỉ định cho trận derby này có xu hướng thổi nặng tay hay nương tay? Những trận đấu có tính chất căng thẳng như này, chỉ cần một thẻ vàng sớm hay một quả penalty gây tranh cãi thôi là thay đổi toàn bộ cục diện. Tôi đã theo dõi hồ sơ của vị trọng tài được chỉ định, xem tỉ lệ rút thẻ của ông ta trong 5 trận gần nhất. Nếu ông ấy là người thích dùng thẻ để kiểm soát trận đấu, tỉ lệ nổ tài góc và thẻ sẽ tăng cao. Tôi dùng thông tin này để đặt cược phụ, kiếm thêm lợi nhuận.
-
Lưu ý số 3: Quản lý vốn một cách sắt đá, không được phá vỡ nguyên tắc.
Đây là điều quan trọng nhất, anh em phải khắc cốt ghi tâm. Dù tôi đã nghiên cứu kỹ đến mức nào đi chăng nữa, thì đây vẫn là bóng đá. Tôi quyết định chỉ đặt cược tối đa 5% tổng vốn cho bất kỳ trận nào. Trong trận derby, độ rủi ro tăng cao, tôi thường chỉ đặt 3%. Tôi đã từng có lần quá tự tin, dồn 20% vào một trận rồi thua trắng. Bài học đó đau lắm, nhưng nó đã dạy tôi rằng kỷ luật là thứ duy nhất giúp mình sống sót trong cái nghề này. Dù kèo có thơm đến mấy, dù thông tin nội bộ có chắc chắn đến đâu, cứ phải tuân thủ cái con số 3% đấy.
Nói chung, cái nghề “soi kèo” này không phải là trò may rủi như mọi người nghĩ đâu. Nó là cả một quá trình đổ mồ hôi, mày mò, ghi chép và tự kiểm điểm liên tục. Anh em cứ thử áp dụng quy trình ba ngày nghiên cứu bối cảnh, rồi kiểm tra ba lưu ý tôi vừa chia sẻ xem. Đảm bảo anh em sẽ thấy cách tiếp cận của mình khác hẳn, và cái ví tiền của mình cũng bắt đầu dày lên một cách chậm rãi, chắc chắn.
