Mấy nay tự nhiên tôi lại tò mò về cái trận Inter Milan gặp Salernitana. Thật ra thì tôi cũng không phải dân cá độ chuyên nghiệp gì đâu, nhưng lâu lâu thấy mấy ông bạn cứ bàn tán rôm rả chuyện soi kèo, mình cũng ngứa tay ngứa chân muốn thử xem sao. Cứ như là một cái thử thách nhỏ cho bản thân vậy đó, xem mình có thể nhìn ra cái gì mà người khác không thấy không.
Ban đầu, tôi cũng mơ màng lắm, đâu có biết bắt đầu từ đâu. Mở máy tính lên, gõ cái tên hai đội bóng vào ô tìm kiếm, xem đại mấy cái tin tức linh tinh. Đọc sơ qua thì thấy Inter đang bay cao, còn Salernitana thì cứ lẹt đẹt ở đáy bảng. Nghe vậy thì ai cũng bảo Inter thắng chắc rồi, có gì mà phải soi nữa. Nhưng mà, tôi nghĩ bụng, nếu mọi chuyện dễ vậy thì sao người ta cứ phải đau đầu? Chắc chắn phải có cái gì đó sâu xa hơn.
Thế là tôi mới bắt đầu tìm hiểu lung tung. Không phải theo kiểu phân tích số liệu thống kê khô khan đâu nha. Tôi cứ lướt qua mấy cái diễn đàn, mấy trang mạng xã hội xem người ta nói gì về phong độ của cầu thủ. Thấy ông nào dạo này hay ghi bàn, ông nào hay tịt ngòi, rồi đội hình ra sao. Kiểu như mình ngồi nghe mấy bà hàng xóm bàn chuyện vậy đó, cứ nghe tai này sang tai kia, rồi tự mình tổng hợp lại.
Một cái tôi để ý là Inter tuy mạnh thật, nhưng đôi khi họ cũng hay chủ quan, đặc biệt là khi gặp đội yếu hơn. Kiểu như họ nghĩ thắng chắc rồi nên đá hơi lơ là. Còn Salernitana thì dù yếu, nhưng đôi khi đá trên sân nhà lại rất khó chịu, kiểu có tinh thần vùng lên vậy đó. Mà cái trận này thì Inter đá trên sân nhà, nên khả năng họ sẽ dồn ép từ đầu. Nhưng lỡ mà không ghi được bàn sớm, có khi lại bị phản công bất ngờ thì sao?

Tôi cứ ngồi vò đầu bứt tai nghĩ mãi. Một bên là sức mạnh vượt trội, một bên là tinh thần không còn gì để mất. Giống như mình đang đứng giữa ngã ba đường vậy đó, chọn bên nào cũng có lý do riêng. Nhưng rồi, tôi mới nhớ ra cái vụ hồi xưa mình đi làm, cứ nghĩ là mình giỏi, mình làm được hết, ai dè gặp đúng cái lỗi vặt mà bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển. Từ đó tôi mới rút ra bài học là, không bao giờ được chủ quan, dù là chuyện nhỏ nhất.
Thế là tôi mới nảy ra cái ý này. Inter mạnh, nhưng nếu họ chủ quan, và Salernitana lại có một ngày đẹp trời, thì sao? Tôi bắt đầu tập trung vào những yếu tố “ngoài lề” hơn. Thời tiết hôm đó ra sao? Có cầu thủ nào bị chấn thương phút chót không? Huấn luyện viên có thay đổi chiến thuật gì lạ lùng không? Mấy cái này, đôi khi lại là yếu tố quyết định mà ít ai để ý.
Cái cảm giác đi tìm tòi, mò mẫm này nó hay lắm. Nó không chỉ là việc xem bóng đá nữa, mà nó thành một kiểu giải đố. Từng mảnh ghép thông tin, dù nhỏ nhặt, tôi cũng cố gắng ráp lại với nhau. Có lúc thấy mình đúng là ‘chuyên gia’ lắm, phân tích đủ kiểu, từ phong độ đến tâm lý. Nhưng cũng có lúc, mình tự cười thầm, nghĩ bụng chắc mình đang nghĩ hơi quá rồi.
Tôi còn nhớ có lần, tôi cứ ngồi xem lại highlight mấy trận cũ của Salernitana. Thấy họ thua đậm thật, nhưng có vài trận, họ lại đá ngang ngửa với mấy đội lớn trong hiệp một, rồi sang hiệp hai mới sụp đổ. Cái này chứng tỏ họ cũng có khả năng phòng ngự, chỉ là không duy trì được thôi. Vậy nên, nếu Inter không nhanh chóng giải quyết trận đấu, thì hoàn toàn có khả năng Salernitana sẽ gây bất ngờ.
Cuối cùng, tôi quyết định rằng, dù Inter có mạnh cỡ nào đi nữa, thì cái sự chủ quan của họ, cộng với tinh thần không bỏ cuộc của Salernitana, hoàn toàn có thể tạo nên một trận đấu không hề dễ dàng. Thậm chí có thể có một bàn thắng bất ngờ cho Salernitana. Cái suy nghĩ này của tôi, không biết có phải là ‘chuyên gia’ hay không, nhưng đó là tất cả những gì tôi tự mình mày mò, tự mình đúc kết được sau mấy ngày trời.
Cứ như vậy đó, cái quá trình soi kèo của tôi, nó không phải là mấy con số hay lý thuyết bóng bẩy, mà là một hành trình đi tìm những cái “có thể xảy ra” từ những điều nhỏ nhặt nhất. Nó dạy cho tôi một điều là, đừng bao giờ nhìn sự việc chỉ bằng một con mắt, và đừng bao giờ xem thường bất cứ đối thủ nào, dù họ yếu hơn bạn đến mấy. Bởi vì trong bóng đá, và trong cuộc sống, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Và đó là tất cả những gì tôi nghĩ.