Chuyện này cũng lâu rồi, mà giờ ngồi nhớ lại vẫn thấy y nguyên cái cảm giác hồi đó. Hồi đó tôi đang làm một công việc ổn định lắm, lương cũng khá, làm ở một công ty cũng có tiếng tăm. Ai nhìn vào cũng bảo sướng, cứ thế mà an phận đi. Nhưng mà, trong thâm tâm á, tôi cứ thấy nó thiếu thiếu cái gì ấy. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại y chang, đầu óc tôi muốn nổ tung ra. Cứ mỗi sáng thức dậy là lại chán chường, cảm giác như mình đang lãng phí tuổi trẻ vậy.
Thế là bắt đầu cái màn “soi kèo” của cuộc đời tôi đó. Tôi cứ nghĩ mãi, liệu mình có nên buông cái ổn định này mà đi tìm cái mới không? Cái mới thì chả biết nó ra sao, có khi thất bại ê chề thì sao? Nói thật, cái “kèo nhà cái” này nó khó lắm, khó hơn cả việc đoán xem trận bóng nào thắng thua. Một bên là an toàn, chắc chắn nhưng nhàm chán; một bên là đầy rủi ro, không biết đâu mà lần, nhưng có cơ hội bứt phá.
Tôi bắt đầu đặt lên bàn cân hết tất cả. Tối nào cũng trằn trọc không ngủ được. Tôi kể chuyện cho vợ nghe, vợ tôi thì lo lắm, cứ bảo “Thôi anh ơi, thôi đừng làm chuyện dại dột.” Mấy đứa bạn thì đứa ủng hộ, đứa can ngăn. Có đứa bảo “Thanh xuân có mấy đâu mà không thử,” đứa khác lại dội gáo nước lạnh “Giờ làm ăn khó khăn lắm, thất nghiệp là khổ cả nhà.”
Cứ như vậy cả mấy tháng trời, đầu óc tôi lúc nào cũng quay cuồng. Tôi bắt đầu tìm hiểu về những thứ tôi muốn làm, đọc sách, xem mấy cái khóa học online. Tôi cố gắng thu thập thông tin, như một người chơi cá độ chuyên nghiệp cố gắng tìm hiểu mọi thứ về hai đội bóng vậy. Từ kinh nghiệm của người đi trước, đến thị trường, rồi cả những rủi ro có thể gặp phải. Tôi còn tự ghi ra một danh sách dài dằng dặc những cái “nếu” và “nhưng”.

Rồi đến một ngày, tôi quyết định rồi. Tôi nhớ như in cái ngày đó, tự nhủ: “Được ăn cả, ngã về không.” Tôi liều mình nộp đơn xin nghỉ việc. Lúc cầm tờ đơn trên tay, tim tôi đập thình thịch như đánh trống. Cảm giác vừa lo sợ, vừa hưng phấn đến lạ. Cái cảm giác như mình vừa “đặt cược” một ván rất lớn của cuộc đời.
Mấy tháng đầu sau khi nghỉ việc, phải nói là cực kỳ gian nan. Tôi vật lộn đủ thứ. Tiền thì cứ vơi dần, mà cái tôi muốn làm thì nó cứ lẹt đẹt mãi. Có những lúc tôi thấy hối hận kinh khủng, tự trách mình sao lại dại dột đến thế. Vợ tôi cũng hay thở dài, tôi biết là cô ấy lo cho tôi lắm. Lúc đó tôi mới thấy cái “kèo nhà cái” này nó khắc nghiệt thật sự. Nó không chỉ là tiền bạc, mà còn là áp lực tinh thần đè nặng lên vai.
Nhưng mà, thôi thì đã lỡ “đặt cược” rồi, ráng mà làm chứ biết sao giờ. Tôi cặm cụi mày mò, học hỏi, không ngại sai, không ngại làm lại từ đầu. Có những hôm tôi thức trắng đêm, mắt đỏ hoe. Tôi ghi lại hết những thất bại, những bài học, như một cuốn nhật ký hành trình vậy. Mỗi lần vấp ngã là một lần tôi tự hỏi: “Mình đã phân tích sai ở đâu? Cái ‘kèo’ này mình đã nhìn nhận thiếu sót chỗ nào?”
Rồi dần dần, mọi thứ cũng bắt đầu khởi sắc. Những nỗ lực của tôi cuối cùng cũng mang lại kết quả. Dù chưa phải là thành công vang dội gì, nhưng ít ra tôi cũng đã thấy con đường mình đi có mục đích rõ ràng hơn, và quan trọng nhất là tôi làm những thứ tôi thích, tôi cảm thấy vui vẻ mỗi ngày.
Giờ nhìn lại, tôi thấy cái quyết định năm xưa của mình, cái ván “kèo nhà cái” đó, dù mạo hiểm nhưng cuối cùng cũng “ăn”. Nó cho tôi một bài học lớn về việc dám đối mặt với rủi ro, và tin vào bản thân. Thật sự mà nói, không có cái sự liều lĩnh đó, không có những tháng ngày “soi kèo” và “đặt cược” đầy gian nan đó, thì có lẽ giờ tôi vẫn chỉ là một người đang trôi dạt trong sự an toàn nhưng vô vị mà thôi.