Hôm nay mình ngồi xuống kể cho anh em nghe cái vụ soi kèo Girona với Valencia đỉnh cao như thế nào. Thật ra thì mình không hay làm mấy cái này lắm đâu, vì nó tốn thời gian dữ lắm. Nhưng bữa đó tự nhiên hứng lên lạ kỳ. Đang ngồi coi mấy cái tin tức bóng đá lướt lướt trên điện thoại, thấy lịch thi đấu hiện lên cái cặp này, tự nhiên trong đầu nó “ting!” một cái. “À, kèo này coi bộ hay à nha, có khi nào mình thử làm một cái coi sao.”
Thế là bắt đầu sắn tay áo lên liền. Bước đầu tiên á, mình không có nhảy vô mấy cái trang kèo hay bảng tỷ lệ liền đâu. Cái đó là của dân mê cờ bạc. Mình hay làm theo cái kiểu của mình, tức là phải nắm cái “tâm lý” của hai đội cái đã. Mấy cái thông số gì đó, từ từ tính. Giờ là phải hiểu đội bóng đang ở đâu, trạng thái tinh thần của họ như thế nào.
Mình bắt đầu mở cái trình duyệt lên, gõ gõ mấy cái tên đội bóng vô. Không phải để coi kết quả hay lịch sử đối đầu chi đâu, mà mình muốn đọc mấy cái tin tức lá cải, mấy cái bài báo nhỏ nhỏ của fan á. Kiểu như, “Girona dạo này có thằng nào chấn thương không ta?”, “Valencia đá sân khách bữa giờ có ổn không, có vụ lùm xùm nội bộ nào không?”. Mấy cái này nó cho mình cái cảm giác về cái “phong độ ngầm” của đội, cái khí thế của họ trước trận đấu. Nó không phải con số khô khan, mà là một cảm nhận.
Mình lướt qua mấy cái diễn đàn bóng đá, coi người ta đang bàn tán gì. Thường thì mình đọc lướt thôi, không có đào sâu quá. Chủ yếu là bắt được cái “mood” của cổ động viên. Kiểu như, fan Girona có đang tự tin bay bổng không, hay là đang lo ngay ngáy về cái hàng thủ. Fan Valencia thì sao, có đang thất vọng tràn trề không vì mấy trận thua liên tiếp, hay là đang kỳ vọng vào một sự lột xác. Cái này quan trọng lắm nha, vì nó ảnh hưởng đến tinh thần cầu thủ dữ lắm, mà cầu thủ có tinh thần thì mới đá bùng nổ được.

Chuẩn bị thông tin cơ bản
Sau khi nắm được sơ sơ cái “bối cảnh” rồi, mình mới bắt đầu tới cái phần xem xét mấy cái thông tin khô khan hơn một chút. Mà cũng không phải là số liệu thống kê gì cao siêu đâu. Mình chỉ nhìn vào mấy cái cơ bản thôi, cái gì dễ thấy, dễ hiểu nhất:
- Tình hình lực lượng: Ai chấn thương, ai bị thẻ phạt, ai mới trở lại sau chấn thương, ai là trụ cột bị treo giò. Cái này mình dò trên mấy cái trang tin tức bóng đá chính thống. Coi ai vắng mặt là biết đội hình có thay đổi gì lớn không.
- Thành tích đối đầu gần đây của hai đội: Mình chỉ coi khoảng 5-7 trận gần nhất thôi. Coi coi đội nào hay ăn đội nào, đá sân nhà hay sân khách thì sao. Có khi nào có một đội là “khắc tinh” của đội kia không.
- Phong độ của cả hai đội trong 5 trận gần đây nhất: Cái này cũng chỉ là nhìn tổng thể thắng-hòa-thua thôi, không có đi sâu vào bàn thắng, bàn thua làm gì. Chỉ cần biết đội nào đang có chuỗi thắng, đội nào đang chuỗi thua, hoặc đang hòa hoãn là được rồi.
Cái giai đoạn này mình làm rất nhanh, chủ yếu là để có cái nhìn tổng quan. Không có cố gắng nhớ hết mấy con số đâu, chỉ là để trong đầu mình có một cái hình dung rõ ràng về hai đội và trận đấu sắp tới. Nó giống như mình đang ráp mấy mảnh ghép lại với nhau vậy đó.
Phân tích và chốt kèo
Rồi, tới cái phần bắt đầu “mổ xẻ” cái kèo chính nè. Lúc này mình mới mở mấy cái trang soi kèo ra. Mấy cái tỷ lệ, rồi mấy cái kèo chấp, kèo tài xỉu gì đó nó hiện ra tùm lum hết, nhiều khi hoa cả mắt. Lúc này thì mình không có nhìn vào mấy cái tỷ lệ nó đưa ra liền đâu. Mình sẽ so sánh cái “cảm giác” của mình về trận đấu nãy giờ với cái “tỷ lệ chấp” mà nhà cái đưa ra.
Ví dụ, mình cảm thấy Girona đang đá rất “bay”, tinh thần đang lên, lại được đá sân nhà. Còn Valencia thì có vẻ đang chật vật, đá sân khách không ổn lắm, có khi còn thiếu vài trụ cột. Nếu nhà cái vẫn ra kèo chấp Valencia nhẹ nhẹ, hoặc kèo hòa, thì mình sẽ tự hỏi: “Ủa, sao lại thế nhỉ? Có khi nào có bẫy không?”. Lúc này phải suy nghĩ kỹ. Nhà cái không bao giờ cho mình ăn dễ đâu.
Lúc này, mình sẽ bắt đầu nghiên cứu sâu hơn một tí về cái đường đi của kèo. Coi coi kèo nó có nhảy nhót gì không. Tỷ lệ chấp có lên xuống thất thường không. Mấy cái kèo phụ như phạt góc, thẻ phạt mình cũng lướt qua luôn để tham khảo, nhưng không có đặt nặng đâu. Mình không có tham mà đánh tùm lum kèo đâu.
Cái mình quan tâm nhất là cái biến động của kèo chính. Nếu kèo chấp ban đầu của nhà cái có vẻ không hợp lý với cái “nhận định ban đầu” của mình, thì mình sẽ chờ thêm chút. Coi xem trước giờ bóng lăn khoảng một hai tiếng, kèo nó có thay đổi gì lớn không. Nhiều khi nhà cái nó dụ mình đó, cố tình ra kèo bất thường để mình dễ bị mắc lừa.
Sau khi cân nhắc tới lui, nhìn qua nhìn lại hết mọi thứ, từ tin tức lá cải đến mấy cái tỷ lệ kèo, mình mới bắt đầu chốt kèo cho mình. Mình thường không có đánh nhiều kèo đâu, mỗi trận chỉ chọn 1 hoặc 2 kèo mà mình cảm thấy “có mùi” nhất, tự tin nhất thôi. Tham quá là dễ thua. Phải biết dừng lại đúng lúc.
Với trận Girona vs Valencia bữa đó, mình nhớ là sau khi coi kỹ lưỡng, mình thấy Girona đá sân nhà rất sung, các cầu thủ có vẻ đang có phong độ tốt, mà Valencia đi sân khách thì hơi thiếu lửa và có vẻ đang gặp vấn đề ở hàng công. Mấy cái kèo chấp nhẹ nhẹ cho Girona mình thấy có vẻ hợp lý. Mình cũng coi thêm cái kèo tài xỉu, thấy hai đội đá cũng không quá cởi mở gần đây, cộng thêm lối chơi của Valencia thiên về phòng ngự khi đá khách, nên nghiêng về xỉu. Đó là cái “cảm giác” của mình.
Cuối cùng, mình quyết định đánh kèo chấp cho Girona và kèo xỉu. Mình đặt niềm tin vào cái phân tích của mình.
Kết quả trận đấu đó thì đúng như mình dự đoán. Girona thắng với một tỷ số không quá lớn, và tổng số bàn thắng cũng nằm trong kèo xỉu của mình. Lúc đó cảm giác cũng “phê” lắm. Không phải vì thắng tiền đâu, mà vì cái “phán đoán” của mình nó đúng, cái kinh nghiệm của mình nó được chứng minh. Cái đó mới là cái giá trị nhất.
Cái quá trình “soi kèo” của mình nó cứ lặp đi lặp lại như vậy đó. Không có công thức gì gọi là thần thánh hay bí mật ghê gớm đâu. Chủ yếu là mình chịu khó bỏ thời gian ra tìm hiểu, kết hợp giữa thông tin “mềm” (tâm lý đội bóng, tin tức lá cải) với thông tin “cứng” (tình hình lực lượng, phong độ cơ bản), rồi đem so với cái đường kèo của nhà cái. Quan trọng nhất là phải có cái “cảm giác” của riêng mình, đừng có nghe ai nói gì rồi theo liền. Mình tự mình làm, tự mình đánh giá, sai thì mình rút kinh nghiệm, đúng thì mình vui. Thế thôi à, nó là một quá trình học hỏi không ngừng.