Mấy hôm rày ngồi nhà rảnh quá, thấy cái trận Fiorentina với Sassuolo này ngon lành cành đào. Thằng bạn nó vừa khoe mới kiếm được mớ tiền từ mấy kèo nhỏ, máu trong người nó nổi lên. Thế là tôi mới quyết định, thôi thì làm tí coi sao, vừa vui vừa có cái để ghi chép lại. Tôi không có rảnh mà đi coi mấy cái phân tích dông dài của mấy ông chuyên gia đâu, toàn lý thuyết xuông. Tôi chơi là chơi bằng cái kinh nghiệm và cái cảm giác mình tự mò ra được.
Quan sát cái đà của đội nhà
Điều đầu tiên tôi làm là cứ mở mấy cái video highlight gần đây lên xem thôi. Không cần số liệu khô khan chi cho mệt. Mấy chú Fiorentina này đá sân nhà lúc nào cũng khác bọt. Cứ nhìn cách họ chạy, cách họ pressing ấy, cảm giác nó hừng hực lắm, nhất là mấy ông đá cánh. Tôi không quan tâm kết quả cụ thể ra sao, tôi chỉ nhìn cái tinh thần thôi.
Thấy mấy trận gần nhất, dù có lẹt đẹt sân khách, nhưng cứ về sân nhà là cái tinh thần nó khác hẳn. Cầu thủ chạy như thể được tiếp doping ấy, cứ lao vào nhau giành giật. Thằng Sassuolo thì bữa giờ cứ làng nhàng, đá sân khách thì như bị khớp, cứ vào sân là co cụm lại, chuyền bóng cũng sai tùm lum. Nhìn là thấy có mùi rồi.
Thấy vậy là tôi chốt ngay cái mẹo đầu tiên. Đây là kinh nghiệm xương máu của tôi sau bao nhiêu lần theo dõi cái giải này rồi, cứ đội nào quyết tâm đá sân nhà là:

- Thứ nhất: Chơi luôn chấp Kèo Góc cho Fiorentina. Cứ đá sân nhà là nó dồn ép, hai cánh cứ tạt vào là góc gủng cứ gọi là tới tấp. Mấy ông Sassuolo chỉ biết phá ra ngoài thôi chứ làm gì có sức mà đá lại. Cái này là dễ ăn nhất trong mọi kèo đấy.
Lật lại lịch sử đấu
Tiếp theo, tôi lại mò mấy cái trận hai đội này gặp nhau trước đó. Tôi không coi tỉ số, tôi coi cái cách họ đá với nhau trong quá khứ. Thấy cứ gặp nhau là y như rằng có biến, không trận nào dưới ba bốn trái cả. Trận thì hòa nhau 4-4, trận thì 2-3, trận thì 3-2, nói chung là hai ông này cứ gặp nhau là mở toang ra mà đá, không thủ gì nhiều. Cứ như thể cầu thủ họ quên luôn cái bài phòng ngự vậy.
Hai ông này kiểu như kỵ dơ nhau, gặp nhau là muốn thắng bằng mọi giá nên lao lên tấn công. Cứ nhìn cái mặt mấy ông hậu vệ là thấy có mùi rồi, kiểu gì cũng phạm sai lầm. Cứ nhìn cái kiểu chuyền bóng lên tuyến trên là biết thể nào hàng thủ cũng lủng. Mấy trận trước đó tôi theo kiểu này là ăn đậm, gần như không trượt. Nên lần này tôi không ngần ngại gì, kinh nghiệm cứ thế mà áp dụng:
- Thứ hai: Chọn Kèo Tài Tổng Số Bàn Thắng (Over). Tôi chỉ cần biết cứ thấy hai ông này gặp nhau là auto nhiều bàn. Không cần nghĩ nhiều. Bỏ qua hết mấy lời khuyên chuyên gia, tôi chỉ tin vào lịch sử đối đầu của hai đội này thôi. Càng đá càng bung, càng đá càng nổ.
Cái cảm giác từ người quen
Cái này mới là cái tôi tâm đắc nhất, nó không có trên báo đài hay mấy cái trang thống kê. Hôm trước tôi có gọi điện nói chuyện với một ông anh làm bên mảng tin tức thể thao, anh ấy bảo dạo này cái thằng tiền đạo chủ lực của Fiorentina nó đang bị lùm xùm vụ hợp đồng. Nó phải đá cho thật hay để chứng minh bản thân, để còn được tăng lương hay chuyển đội lớn hơn.
Cái động lực cá nhân này nó quan trọng lắm, mấy ông chuyên gia phân tích kỹ thuật hay chiến thuật thì chẳng bao giờ để ý. Một thằng đang khát khao thể hiện thì nó nguy hiểm hơn cả một chiến thuật hoàn hảo. Tội gì không lợi dụng cái tinh thần đang lên này của nó. Sassuolo thì cứ làng nhàng, nhìn là thấy không có mục tiêu gì lớn lao, đá cho có. Trong khi đó, bên kia chiến tuyến, chỉ cần một người bùng nổ là đủ.
Thế là cái mẹo cuối cùng tôi tự đúc kết ra là phải bám vào cái thằng đang có động lực cá nhân cao nhất, bởi vì thắng thua đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc cá nhân thôi:
- Thứ ba: Tập trung vào Cầu thủ Ghi bàn Bất kỳ lúc nào (Anytime Goalscorer). Cứ chọn cái thằng tiền đạo mà đang cần chứng tỏ mình nhất của đội chủ nhà mà chiến. Chơi là phải chơi chỗ dễ ăn như vậy, theo dõi cái người đang muốn chứng minh giá trị bản thân.
Cuộc chiến của riêng tôi
Mấy cái chuyên gia phân tích thì cứ lên mạng vẽ ra đủ thứ chiến thuật, nào là sơ đồ 4-3-3, nào là tỉ lệ kiểm soát bóng. Tôi thấy mệt. Đã chơi là phải chơi bằng cái cảm giác mình tự mò ra được, cái kinh nghiệm mà mình phải tự bỏ tiền ra mua.
Hồi trước tôi cũng mê mẩn mấy cái số liệu phức tạp đó lắm. Cả ngày cắm mặt vào máy tính, chia chia cộng cộng, cuối cùng thì sao? Thua sấp mặt. Tiền lương tháng đó bay sạch, vợ tôi cằn nhằn muốn chết. Từ lần đó tôi rút ra kinh nghiệm, cứ cái gì người ta nói nhiều quá thì mình nên tránh. Cứ nhìn vào cái cơ bản nhất: đội nào đang máu, thằng nào đang khát khao, lịch sử nó hay nổ thế nào.
Ba cái mẹo cược này, nó không phải là công thức gì cao siêu, nó là cái tôi tự trải nghiệm, tự ghi chép lại sau bao nhiêu lần mất tiền ngu. Tôi cứ theo mấy cái dấu hiệu đơn giản này mà kiếm cháo, chẳng cần nghe ai. Anh em cứ thử mà xem, có khi lại dễ ăn hơn là nghe mấy ông chuyên gia nói bừa.